Tuy cảm giác này quả thật khó mà nói rõ, nhưng không thể không thừa nhận, những mộng cảnh ấy tuy kỳ quái, song lại cực kỳ cuốn hút.
Nhất là một vài liên tục mộng cảnh khá xuất sắc, mỗi chương đều để lại một chút hồi hộp, khiến người ta chơi đến mê mẩn, bất giác thời gian đã lặng lẽ trôi qua.
Chơi mãi đến lúc phương đông hửng trắng, bốn nàng mới chịu dừng lại, rồi dần cảm thấy có gì đó không ổn.
Việc này hoàn toàn không giống phong cách của Trần tổng.




